TIN NÓNG

Lời đối đáp dậy sóng cộng đồng mạng ” Đất nước mình có ngộ lắm hay không!?”

Trong tuần qua cư dân mạng xôn xao chia sẻ  bài thơ của cô Trần Thị Lam_ giáo viên chuyên văn Trường THPT Chuyên Hà Tĩnh khi viết về đất nước. Bài thơ “ Đất nước mình ngộ quá phải không anh?” của cô Lam đã nhận được nhiều sự đồng cảm. Sau đó xuất hiện thong tin giáo viên Trần Thị Lam đã bị kỷ luật và không được tiếp tục đi dạy. Tuy nhiên, Ông Phan Khắc Nghệ, Phó Hiệu trưởng Trường THPT Chuyên Hà Tĩnh cho biết cô giáo Lam vẫn đi dạy bình thường. Nhà trường không có bất kì hình thức kỷ luật nào đối với cô như thông tin mạng lan truyền.

Đất nước mình…

Cập nhật tình hình cô giáo Lam (chiều ngày 28/4)

“Sau khi bài thơ “Đất nước mình ngộ quá phải không anh” của cô giáo Trần Thị Lam được phổ biến trên mạng, ngày 27/4 công an đã triệu tập cô Lam về công an phường làm việc và yêu cầu cô giáo phải xóa bài thơ này, facebook của cô cũng bị xóa, nhà trường cũng xem xét hình thức kỷ luật với cô giáo, nhiều người thân lo lắng cô có thể bị khởi tố hình sự vì bài thơ này.

Đến hôm nay (28/4) khi tin cô giáo phải làm việc với công an lan khắp nơi, trước sự phản ứng của cộng đồng mạng, nhà trường chỉ dứng ở mức cảnh cáo cô giáo nhưng chưa dám kỷ luật.

Vậy, việc công an triệu tập cô lên phường làm việc chỉ vì một bài thơ viết lên từ tiếng lòng và sự suy tư về viễn cảnh đất nước mình một cách chân thành như thế thì có đúng hay không? Trong khi đó, bài thơ cũng đã như nói hộ tiếng lòng của biết bao nhiêu người dân, minh chứng là sự chia sẻ và ủng hộ nhiệt của cộng đồng mạng”_ Một đọc giả Facebook chia sẻ.

Trao đổi với PV, cô giáo Lam cho hay, đây là bài thơ được sáng tác theo cảm hứng nhất thời chứ không nhằm mục đích nào khác. Do sức ép dư luận, trong ngày 27/4, cô giáo Lam đã xóa bài thơ và tự khóa Facebook cá nhân của mình. Hiện nay, cô đã mở tài khoản trở lại.

Đại tá Dương Văn Trường, Trưởng phòng An ninh văn hoá – Bảo vệ chính trị nội bộ (PA83) Công an Hà Tĩnh giải thích thêm: “Sau khi có thông tin, cán bộ của phòng đã liên hệ thì cô giáo thừa nhận bài thơ đó là của mình nên anh em nhắc nhở, khuyên cô không nên phát tán, tạo hiệu ứng xấu cho xã hội. Cơ quan công an tôn trọng quyền sinh hoạt riêng tư của cô; không có chuyện triệu tập hay hình sự hoá vụ việc như đồn đoán”.

ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH?

Đất nước mình ngộ quá phải không anh

Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn
Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm
Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

Đất nước mình lạ quá phải không anh

Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ
Những dự án và tượng đài nghìn tỉ
Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

Đất nước mình buồn quá phải không anh
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Rừng đã hết và biển thì đang chết
Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

Đất nước mình thương quá phải không anh
Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại
Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải
Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh
Anh không biết em làm sao biết được
Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước
Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

Cùng với bài thơ “ Đất nước mình ngộ quá phải không anh?” của cô Lam, thì một tác giả có tên Baron Trịnh đã đối đáp cũng qua một bài thơ: “ Đất nước mình không ngộ quá đâu em!” và cũng được đông đảo cộng đồng mạng chia sẻ và có nhiều ý kiến đồng thuận. Cả hai bài thơ như là những tiếng lòng tâm sự của một người dân Việt Nam thương yêu đất nước, mong muốn chia sẻ cùng đất nước. Ba tiếng “ đất nước mình” thật than thương, trìu mến và gần gũi đến lạ.

ĐẤT NƯỚC MÌNH KHÔNG NGỘ QUÁ ĐÂU EM!

Đất nước mình không ngộ quá đâu em
Dù bốn nghìn năm dân vẫn không chịu lớn
Bởi tổ tiên ta sinh ra không là con mà là trứng
Khi cha mẹ ly hôn nào có dám kêu đòi

Đất nước mình không lạ quá đâu em
Thánh Gióng lên ba đã ăn cơm nong cà thúng
Chử Đồng Tử úp nón thành cung điện nguy nga sừng sững
Cùng một cha, Tấm làm mắm Cám rất bình thường

Đất nước mình không buồn quá đâu em
Dù biển bạc rừng vàng giờ đây đang cạn kiệt
Nhưng có nồi cơm Thạch Sanh ăn mãi không bao giờ hết
Nàng Tô Thị chờ chồng nghìn năm lẻ có gì đâu

Đất nước mình có gì mà phải thương đau
Vì đến tiều phu cũng mơ làm hoàng đế
Nên chút nợ nần là chuyện nhỏ như con dế
Đánh thắng ba siêu cường sợ gì đám năm châu

Em hỏi đất nước mình rồi sẽ về đâu?
Anh chưa biết nhưng có một điều rất tuyệt
Chưa biết về đâu nhưng cứ đi tắt đón đầu là duyệt
Chưa biết về đâu nhưng cứ phải tiến lên đầu!

Hai bài thơ của cô Trần Thị Lam và tác giả Baron Thịnh đã làm nhiều người cũng thấu hiểu được tâm trạng đó của những tấm lòng đã “ thai nghén” nên hai bài thơ đối đáp nhau về đất nước như thế. Vì vậy, tác giả có tên Ha Huynh cũng đã hòa chung nhịp đập của quê hương đất nước và cho ra đời một đứa con thứ ba của “ đất nước mình” với tựa đề: “ Đất nước mình có ngộ lắm hay không”

ĐẤT NƯỚC MÌNH CÓ NGỘ LẮM HAY KHÔNG?

Nét bút nghiêng họa tình thương đất nước

Thơ lai láng sướt mướt những lời yêu

Bốn nghìn tuổi dân vẫn cười chưa  được

Tiếng kêu đòi lịch sử đã thành rêu

 

Đất nước mình có ngộ quá hay không?

Có những loài sinh ra từ trứng vẫn phải bú mớm

Bốn nghìn năm dân vẫn còn nghịch ngợm

Ngộ hay không ơi hỡi tổ tiên mình!

 

Đất nước mình có lạ lắm hay không?

Xưa đến nay vẫn than hồng khuôn đúc

Bát cơm đầy để dâng ngài Thánh Gióng

Bánh chưng to cho thỏa những phút ngông

Dự án, tượng đài sánh vai cùng cung điện

Khỏi so bì Chử Đồng Tử toại viên

Một chữ nhân đâu xem thường mạng sống

Tấm làm mắm Cám thỏa những phút điên

 

Đất nước mình có buồn lắm hay không?

Biển rừng cạn đồng vàng héo úa

Dân vẫn còn nương tựa Thạch Sanh

Cơm trong mộng rơi vãi ra vành

Thuyền và biển ngân khúc hát chia ly

Có chi đâu so cùng Nàng Tô Thị

Biển hay chồng chung lối đi màu bạc

Cá thở dài đệm tiếng nhạc sầu bi

 

Đất nước mình có  thương lắm hay không?

Đời sau mất gốc hay trẻ thơ gánh nợ

Giấc ngủ vàng tiều phu mơ hoàng đế

Mãi thiên thu trong mộng mị ê chề

Bởi giấc mơ bọc đường chờ sung rụng

Di sản nợ nần là chuyện nhỏ như không

Phiền lòng chi cứ thong dong thả bước

Đứng trước Năm Châu hành lễ chẳng cuối đầu

 

Đất nước mình có về đâu hay không?

Đố ai biết dòng sông bao nhiêu nước

Đất nước mình đếm được bao nhiêu sao

Dù có hỏi đời sau hay trước

Tiên phong đầu vẫn hai chữ tự hào

Một dấu hỏi quanh co lặng im đó

Từ điển nào phân định nghĩa tròn câu?

Cả dân tộc cùng nhau mơ giấc mộng

Gửi bảo tàng lưu giữ mãi ngàn năm

Thu Hà


Đánh giá bài viết:

0 votes, 0 avg. rating

Chia sẻ:

TIÊU ĐIỂM DƯ LUẬN

TIÊU ĐIỂM TUẦN

VIDEO NỔI BẬT

Bình Luận

Nhập mã an toàn * Time limit is exhausted. Please reload the CAPTCHA.